Tóm lại là, gia thế của Hà Duy Hùng thâm sâu khó lường.
Cho dù cô có muốn bám víu cũng không tìm ra được biện pháp nào.
Lê Minh Nguyệt cẩn thận hỏi lại anh ta: “Có phải là anh đã hiểu lầm gì rồi?”
“Còn tiếp tuc giả bộ nữa sao?” Anh ta bóp cằm cô ấy, tức giận nói: “Rốt cuộc thì em đã nói gì với bon ho khiến cho bon ho bảo tôi đưa em về nhà ăn cơm chứ?”
Lê Minh Nguyệt cảm thấy bản thân mình bị oan ức: “Trước tiên làm rõ ràng ra đã rồi hãy tìm tôi tính sổ. Có phải là bạn gái trước của anh đã nói gì với bố mẹ anh không? Chắc chẳn không phải là tôi”
“Chết tiệt, bọn họ chỉ mặt gọi tên em, Lê Minh Nguyệt” Hà Duy Hùng nghiến răng nghiến lợi nói.
Bình thường anh ta hay lang thang bên ngoài, thời gian ở nhà không nhiều.
Người nhà họ Hà cũng biết tính của anh ta, hơn nữa, cả nhà họ Hà mới có mình anh ta là con trai, từ nhỏ đến lớn đều được nuông chiều. Cho.
tới bây giờ, bọn họ đều chiều theo ý anh ta nên mới khiến cho tính tình của anh ta trở thành như: vậy.
Mấy năm gần đây mới bắt đầu thúc giục kết hôn, hỏi anh ta xem bao giờ mang bạn gái về nhà, khi nào thì kết hôn, khi nào thì họ được ôm cháu…
Nhưng không hề giống như hôm nay, gọi rõ †ên của Lê Minh Nguyệt, tâm trạng vui vẻ bảo anh †a đưa Lê Minh Nguyệt về nhà cho bọn họ xem mặt. Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540885/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.