“Tôi cho… em một cơ hội nữa, nói rõ cho tôi biết rốt cuộc là sao, em đã làm cái gì?” Mặt của Hà Duy Hùng lạnh lẽo, tay nắm chặt lại, bóp lấy cổ của Lê Minh Nguyệt Lê Minh Nguyệt khó khăn tránh thoát anh ta, ức giận nói: “Tôi không có làm cái gì hết nên tôi không biết nói với anh điều gì cả”
“Lại lạt mềm buộc chặt sao?” Hà Duy Hùng cười lạnh, ánh mắt anh đầy khinh thường như đang nhìn đống rác rưởi.
Lê Minh Nguyệt bị ánh mắt này khiến cho đau lòng, trong lòng thắt chặt lại: “Anh bị thần kinh à, có ai ham muốn anh chứ, tôi càng mong anh chưa từng xuất hiện thì hơn”
“Không muốn tôi thế mà còn chạy đến trước.
mặt bố mẹ tôi nói sao?” Đôi mắt của Hà Duy Hùng u ám: “Xem ra là người em muốn cưới không phải tôi mà là nhà họ Hà hả?”
“Tôi đã nói rồi, tôi chưa từng gặp bố mẹ của anh! Anh nghe không hiểu tiếng người sao?”
Lê Minh Nguyệt sắp bị anh ta làm cho tức điên, cô không hiểu chuyện gì đã bị anh ta trách mảng.
Anh ta híp mắt lại, không tin nói: “Lê Minh Nguyệt, bây giờ mà cô còn giả bộ nữa hả, nết không phải là do cô nói ra thì làm gì có ai biết chúng ta ở cùng môt chỗ với nhau chứ?” Thâm chí, hai người ở nhà họ Hà kia còn giục anh ta, sợ bọn họ ở chung lâu như thế có phải trong bụng Lê Minh Nguyệt đã có rồi không, trong khi anh ta còn chưa hề động tới cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540883/chuong-581.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.