“Tuyệt đối không” Cô nói bất cứ điều gì anh đếu đáp ứng được, chỉ có ly hôn là không thể nào.
Lê Nhược Vũ nhìn anh cười: “Em không ép buộc anh, nhưng anh cũng đừng ép em, Lâm Minh nảm tay cô vẫn chưa buông xuống: “Nhược Vũ, anh không muốn mất em, con của em cũng là con của anh, anh cũng không đành lòng, mà anh càng muốn em được khỏe mạnh bình an!”
“Lâm Minh, em không muốn tranh cãi với anh, nhưng em thật sự sẽ không khuất phục nữa”
Mặc kệ anh có yêu cô hay không, cô cũng đã đựng sự trói buộc này đủ lảm rồi Thoát khỏi thôi, phá bỏ xiềng xích của cuộc hôn nhân này mới trở về được chính mình như lúc đầu.
Gần đây cô thường hoài niệm về bản thân khi mới trở về nước, cô khi ấy tràn đầy ý chí chiến đấu, nỗ lực chống lại sự bất công.
Chỉ là từ khi ở bên anh, tất cả mọi thứ của mình cô đều giao vào tay anh kiểm soát, cuộc sống của cô từ lâu đã không thuộc về cô nữa rồ “Lâm Minh, gần đây em đã suy nghĩ rất nhiều, em phát hiện ra bản thân ngày càng không giống mình nữa, từ trước tới giờ em chưa bao giờ nghĩ có một ngày em sẽ biến thành bộ dạng như bây giờ” Lê Nhược Vũ híp mắt nhìn ra cành cây ngoài sân, cành trơ trụi lá, chỉ có thể đợi mùa xuân nãm sau mới đâm chồi nảy lộc chị “Em không muốn ngày càng tệ thêm như vậy, em muốn tìm lại bản thân mình, anh cũng đâu muốn lại thấy vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540865/chuong-590.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.