Lâm Minh kiên quyết, Lê Nhược Vũ còn dứt khoát hơn anh: “Anh muốn em ghép tuỷ cho Lâm Niệm Sơ dù đau đớn thế nào thì em cũng đã làm được rồi, nhưng bây giờ, anh lại bắt em từ bỏ đứa nhỏ, em không đồng ý, tuyệt đối sẽ không đồng ý”
Hai đứa nhỏ là động lực duy nhất giúp cô tiếp tục sống.
Chỉ có con, mới là thứ duy nhất thuộc về cô, thuộc về riêng mình cô.
Cô quyết không từ bỏ.
“Không được, Nhược Vũ hãy nghe anh, chúng †a không cần cái thai này, đợi sau này chúng ta lại sinh được không?!” Lâm Minh ngồi bên cạnh giường, đem cô kéo vào lòng, ôm thật chặt: “Chỉ mới vài tháng mà thôi, chúng ta có thể không cần, chúng ta hãy đợi lần mang thai tiếp theo. Cái thai tiếp theo, chúng ta nhất định sẽ sinh đứa bé này ra một cách thuận lợi.”
“Không mang thai nữa, em sẽ không mang thai thêm lần nào nữa” Hai má của Lê Nhược Vũ chôn vào ngực của anh, nghe tiếng tim anh đang đập nhanh như sét đánh.
“Sẽ có lân mang thai tiếp theo, chắc chắn sẽ có, chúng ta vẫn còn trẻ, sau này vẫn còn nhiều cơ hội.”
So với việc mất đi con, anh càng không hy vọng mất đi cô.
Cô lắc đầu: “Nếu anh thật sự muốn bắt tôi bỏ đi hai đứa nhỏ, vậy thì ký đơn ly hôn trước, đợi phá thai xong, chúng ta sẽ đến toà án lấy giấy chứng nhận ly hôn”
Lê Nhược Vũ yên lặng tới đáng sợ, cô không có ý định đùa giốn. Cô cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-khong-nhan-ra-vo-minh/2540867/chuong-589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.