Nghiên nảy ra một kế đó chính là đi làm rồi bỏ trốn khỏi đây,dù gì anh ta cũng đâu biết nhà cô ở đâu.Nói xong,cô bắt đầu thay đồ rồi đi xuống lầu mà chẳng hỏi anh ta. Vừa định đi ra khỏi cửa thì
"Này,đi đâu đấy"
"Đi làm.Sợ ở đây không có tiền trả nợ"
Câu nói của Nghiên toát lên sự mỉa mai, nói đểu
"À,đi với ai"
"Hỏi làm gì"
"Được"
Nghiên quay người bỏ đi,ra đến cửa cô mới biết là vệ sĩ ở đây chẳng ai mở cửa cho cô
"Mấy anh mở cửa ra cho tôi đii"
"Chưa có sự cho phép của ông chủ,chúng tôi không thể mở"
"Cứ mở đi, tôi xin các anh"
"Không được, thưa cô"
Nghiên dậm chân rồi quay đi ra đằng sau ,thấy có bờ tường không cao quá cô liền có ý nghĩ leo qua.Nói xong không chần chừ,Nghiên bắt đầu leo,do bờ tường cao hơn người cô nên cô phải nhảy lên mãi mới bắt đầu bám trúng mà dần leo lên.
Chưa kịp leo thì bị một bàn tay nắm lấy áo cô kéo rơi xuống đất,Nghiên giật mình tưởng rơi xuống thật hoá ra là tay của Phó Thi Kỳ đã đỡ cô
"GIỎI NHỈ"
Nghiên lồm cồm đứng xuống đất, ngước thẳng mặt lên anh ta nói
"Ừm,tại anh không cho người mở cửa nên tôi leo để ra ngoài"
"Định bỏ trốn à"
"Không,đi làm "
Anh ta vỗ liền cười nhếch mép
"Đang tới ngày mà giỏi leo nhỉ"
"Thì sao!,thôi anh tránh ra tôi leo nãy giờ tôi leo qua rồi"
"Leo đi"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567649/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.