Nghiên lẩm bẩm:"Con người gì mà ác"
"Sao, nói gì đấy"
"À không có gì"
"Nhưng mà tôi nói thật,anh thả tôi đi được không"
"Hừm"
Anh nắm chắc lấy cổ tay cô giơ lên bóp mạnh
"Không dễ vậy đâu"
"Đau,thả ra"
"Đừng hòng bỏ trốn!Nghe chưa"
"Bỏ tay ra"
Nghiên vùng vằng
"Thả ra thả ra xem nào,đau"
Phó Thi Kỳ vứt tay cô xuống rồi bỏ đi. Khoảng một lúc sau, bà Hoa đi vào phòng trên tay cầm mấy túi đồ nào là quần áo hàng hiệu, hoá ra là bà đi mua cho cô ,có cả nước uống khi mùa dâu tới.
"Bác mua cho cháu này"
"dạ dạ ,gì vậy ạ"
"Cầm lấy, mùa đông đến bác thấy cháu chưa có đồ gì"
"Dạ thôi ạ, làm phiền bác quá."
"Cầm lấy cho bác vui"
"À-à cháu có chuyện muốn nhờ bác được không ạ?"
"Chuyện gì, nói đi"
"Thì là Phó Thi Kỳ anh ta bắt cháu đi kiếm tiền trả anh ấy,bây giờ cháu muốn về nhà rồi đi làm kiếm tiền trả hết cho anh ấy nhưng anh ta không cho cháu đi.Bác nói với anh ấy để cháu về được không,cháu nhớ nhà quá"
"Hả,để bác hỏi xem"
"Vâng,cháu cảm ơn"
"Thôi cháu nghỉ đi,bác xuống nhà nói chuyện với nó,hôm nay bác về mắc công việc rồi"
"Vâng bác"
Bà Hóá bảo Nghiên nằm Nghiên nằm nghỉ,còn mình đi xuống nhà nói chuyện với Phó tổng
"Này, Kỳ Kỳ"
"Dạ,sao vậy mẹ".
"Con bé Nghiên nó cứ đòi về nhà kìa!"
"Sao,cô ta nói với mẹ à"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567648/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.