Thấy bên đường có con đường nhỏ, Phó Thi Kỳ nghĩ chắc Nghiên đã đi đường này liền phóng xe chạy theo.
Nghiên ở đoạn này rất sợ vì toàn nghe tiếng gì kêu kêu không, nên cô cố gắng nhắm chặt mắt đi nhanh hơn.
Được lúc sau ,Nghiên thấy đằng sau có ánh sáng quay lại lấy tay che che mắt thì Phó Thi Kỳ nghoảnh đầu ra kêu
"Này"
Thấy thế Nghiên dứt khoát một mạch chạy thẳng vào rừng,Phó Thi Kỳ xuống xe liền đuổi theo sau nhưng lại mất dấu cô, tức quá anh ta ôm đầu dậm chân
"Má nó,bỏ trốn à!"
Anh ta lấy máy liền gọi cho đội vệ sĩ của mình
"Đi lục tung cánh rừng này cho tôi,bất cứ ở đâu phải tìm được cô ta.Nếu không tôi giết chết từng người một ném vào đây"
"Vâng vâng,chúng tôi sẽ tìm được. Đi!"
Anh ta bắt đầu đi tìm lung tung ở đây,đi theo cái hướng cô chạy.
Nghiên bên này cứ chạy mãi không thèm nghoảnh đầu lại ,mặc kệ cái bụng đau nhói,bị mấy cành cây gai vướng vào người đến chảy cả máu vẫn mặc kệ chịu đau chạy tiếp.
Mãi khi cô chạy tận vào sâu bên trong cánh rừng,Nghiên mới dừng lại thở hổn hển lúc này cũng đã hết sức,đang ngồi thi cô gặp mấy tên vệ sĩ của Phó Thi Kỳ đang đi tìm cô ,thấy cô họ bắt đầu đuổi theo Nghiên bắt đầu chạy tiếp .Nghiên trốn vào trong một bụi rậm tránh sự truy bắt của mấy tên kia
"Alo, thưa ngài,chúng tôi vừa bắt gặp cô Nghiên ,cô ấy bỏ chạy rồi"
"Má nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cuong-yeu/3567650/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.