*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sảnh Tây, chòi nghỉ mát.
Khi Cố Manh Manh bước vào, Cố Tiêu đang cho cá koi trong hồ sen ăn. Có hai người hầu bên cạnh, cẩn thận chăm sóc ông mọi lúc.
“Bói”
Cố Manh Manh nhìn thấy bó thì ngay lập tức vui mừng mà kêu lên.
Động tác ném thức ăn cho cá của Cố Tiêu hơi dừng lại.
Sau đó ông quay đầu nhìn sang.
Chỉ là điểm rất kỳ lạ là, đôi mắt của ông ấy dường như vô hôn trong giây lát, sau đó chậm rãi nói: “Ô, là Manh Manh đến rồi à.”
Cố Manh Manh vừa đáp, vừa bước đến.
“Bố, bố đang làm gì vậy?”
Cô hỏi, vươn cổ nhìn xuống hồ.
Có Tiêu dừng lại vài giây mới trả lời: “Cho cá ăn.”
“Con cũng muốn cho ăn!”
Cố Manh Manh nói.
Vừa nói xong, người hầu bên cạnh rất tinh ý mà lập tức đưa thức ăn cho cá tới.
Thây vậy, Cô Manh Manh không khách sáo àm nhận lây, sau đó bắt đầu ném thức ăn xuống ao cho cá.
Cố Tiêu chau mày.
“Đừng cho ăn quá nhiều.”
Ông nói từ tốn.
“Dạ…”
Có Manh Manh gật đầu, ngoan ngoãn rút tay lại.
Lúc này Cố Tiêu có vẻ hơi mệt, đưa thức ăn cho cá cho người hầu rồi quay trở lại chòi mát.
“Bộ St: Cố Manh Manh đi theo sau ông.
Cố Tiêu ngồi vào chỗ, cười nhạt: “Sao hôm nay lại rảnh mà tới đây vậy?”
Sau đó, sự ngạc nhiên hiện lên trong mắt ông: “Manh Manh? Con đến đây khi nào?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671617/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.