*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày hôm sau, Cố Manh Manh lên đường đến về Có gia.
Trên đường đi, cô bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Andre.
“A lô?”
Sau khi cuộc gọi được kết nói, cô chào trước.
Giọng của Andre vang lên: “Cố Manh Manh, tớ là Andre.”
Cố Manh Manh gật đầu, mỉm cười: “Ừ, tớ biết đó là cậu.
Điện thoại của tớ có lưu số của cậu.”
Andre nghe vậy thì giọng điệu không khỏi vui vẻ: “Tớ còn tưởng cậu không có số của tớ. Lúc nãy khi gọi cho cậu, tớ còn lo cậu vì thấy số lạ mà không bắt máy nữa.”
“Sao vậy được…”
Cố Manh Manh phủ nhận: “Tớ có số của cậu, sẽ không từ chối bắt máy.” Dừng lại một lát, cô lại nói thêm: “Nhân tiện, Andre, cậu gọi cho tớ có gì không?”
Andre trả lời: “À, có chút chuyện…”
“Chuyện gì?”
Cố Manh Manh khó hiểu.
Andre không vội trả lời mà hỏi: “Cố Manh Manh, kỳ nghỉ đã trôi qua một nửa rồi, cậu gần đây thế nào?”
“Vẫn ổn. Dù sao thì cũng như vậy thôi. Mỗi ngày ở nhà xem TV, chơi game…” Cô đáp, cuối cùng hỏi: “Còn cậu?
Cậu thế nào?”
Andre cười: “Sau khi nghỉ hè thì tớ đã về nước. Gần đây đều đi chơi cùng bạn.”
Cố Manh Manh nhướng mày: “Áy, cậu ở nước ngoài à?”
“Ừm Andre gật đầu.
Cố Manh Manh ghen tị: “Thật tốt!”
Andre cười nói: “Còn cậu thì sao? Cậu có đi du lịch hay gì đó sau kỳ nghỉ không?”
“Không…”
Có Manh Manh chu miệng.
Andre
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671616/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.