Đến trưa, tài xế của Lục gia đến đón người.
Cố Manh Manh cũng không gấp. Mãi đến khi bố cô chợp mắt cô mới quyết định rời đi.
Trước khi đi, tâm trạng của Cố Manh Manh rất tệ.
Quản gia thấy vậy không khỏi an ủi nói: “Nhị tiểu thư, đừng lo lắng, các bác sĩ đã nói tình trạng này của lão gia chỉ là tạm thời, sau này sẽ từ từ khá lên!”“Tôi vẫn khá sợ …”Cố Manh Manh đột nhiên nói một câu như Vậy.
Quản gia khó hiểu: “Sợ gì?”Có Manh Manh nhìn ông ấy, đáp: “Quản gia, nều tình hình này của bố tôi không được cải thiện, vậy lần sau tôi đến thăm ông ấy, liệu ông ấy có quên cả tôi luông rồi không?”Người quản gia kinh ngạc.
Ông ấy vội nói: “Làm sao có thể? Tình cảm giữa lão gia và cô vẫn luôn là sâu đậm nhát, cho dù ngài ấy quên hết tất cả mọi người thì cũng sẽ không bao giờ quên được cô.”“Có thật không?”Cố Manh Manh chau mày.
Người quản gia gật đầu thật mạnh.
Cố Manh Manh thở dài.
Cô tiếp tục bước về trước, nói: “Vậy thì ong phải chăm sóc tốt cho bố. Nếu có việc gì hay cần gì thì có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Ừm, cái đó, dù tôi không giúp được gì nhiều nhưng tôi có thể cầu xin Lục Tư Thần … “Người quản gia đáp một tiếng.
Đi được nửa đường, họ bất ngờ đụng phải Khương Diễm.
“Anh Diễm!”Có Manh Manh nhìn thấy anh thì ngay lập tức hét lên một cách ngọt ngào.
Khương Diễm vốn là đang nhìn điện thoại, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi này, lập tức ngẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671618/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.