*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi chiều, sau khi tan sở, cả hai cùng nhau lái xe về nhà.
Trên đường, Lục Tư Thần đề nghị: “Muồn ăn lầu không?”
“Hả2”
Cố Manh Manh nghe xong không khỏi ngẳắng đầu nhìn anh: “Lầu gì?”
Lục Tư Thần đáp: “Là lầu uyên ương mà lần trước chúng ta cùng ăn, muốn ăn không?”
Cố Manh Manh nuốt nước bọt.
“Muốn!”
Cô gật đầu.
Lục Tư Thần vỗ vỗ lưng cô, cưng chiều nói: “Bây giờ đi ăn?”
Nào ngờ, Cố Manh Manh lắc đầu: “Không được!”
“Hửm?”
Lục Tư Thần hơi kinh ngạc.
Cô nhóc ham ăn này vậy mà lại từ chối đồ ngon?
Vẻ mặt của Cố Manh Manh rất nghiêm túc, chỉ nghe thấy cô nói: “À, em đã hẹn Sơ Tuyết rồi. Lát nữa sẽ ăn tối cùng nhau. Nếu bây giờ em đi ăn lầu với anh, vậy không phải là thất hứa với người ta rồi sao?”
Lục Tư Thần cạn lời.
Cố Manh Manh nhoẻn miệng cười rạng rỡ: “Vậy nên, hôm nay chúng ta vẫn là về nhà ăn cơm đi. Còn về lầu uyên ương thì để hôm khác hãng hay đi. Yên tâm, em sẽ nhớ.
để nhắc anh!”
Lục Tư Thần búng cái trán nhỏ nhắn của cô một cái, nói: “Hôm khác hãng hay? Em còn không biết ngại mà nói ra, hả?”
“Tại sao em phải ngại?”
Cố Manh Manh nghiêng đầu, nhìn anh không chớp mắt, nói: “Anh cũng không phải người khác, nên không cần khách sáo, đúng không?”
Lục Tư Thần nheo mắt.
Anh cong môi: “Anh là ai?”
“Hừ!”
Cố Manh Manh chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671613/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.