*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vẻ mặt của Thẩm Sơ Tuyết rất nghiêm túc.
Cô nói lại lần nữa: “Tớ nói, tớ không tìm thấy quán cơm nhỏ trên địa chỉ đó. Ngược lại, hôm nay khi tớ đến đó thì thấy nơi đó đang bị phá bỏ. Tớ nghe nói rằng ở đó hình như đang được quy hoạch, có thể là sẽ xây tòa nhà cao tầng.”
“Không phải chứ?”
Cố Manh Manh nghe vậy thì cô cùng kinh ngạc: “Sao lại không có? Cậu có chắc là không đi nhằm chỗ không? Sơ Tuyết, chuyện này với tớ rất quan trọng, đừng có đùa với tới”
Thẩm Sơ Tuyết lườm cô.
“Tại sao tớ phải đùa với cậu?” Cô nói: “Tớ giống như đang đùa với cậu sao? Tớ nghiêm túc đấy!” Cuối cùng, cô ấy lấy điện thoại di động ra và mở một đoạn video cho cô xem: “Đây là đoạn video lúc đó tớ ghỉ lại. Nhìn xem, đây là nơi được nhắc đến trên danh thiếp, nhưng đã thành đống đổ nát. Hiện trường chỉ có công nhân đang phá dỡ, không có nhà hàng nhỏ đó!”
Cố Manh Manh cầm lấy điện thoại di động, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Thẩm Sơ Tuyết bên cạnh nói tiếp: “Để đề phòng, tớ cũng hỏi những người xung quanh.”
“Họ nói sao?”
Cô Manh Manh nghe vậy không khỏi nhìn cô ây.
Thẩm Sơ Tuyết nói: “Người ta nói rằng ở đó từng có một nhà hàng nhỏ, nhưng nó đã đóng cửa cách đây một thời gian. Sau đó, ông chủ không biết nó đã đi đâu… m, tớ chỉ biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671614/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.