Sau khi đi thang máy lên tầng cao nhất, Cố Manh Manh đi thẳng đến văn phòng của Lục Tư Thần.
Vừa hay An Luân đang nói chuyện với cấp dưới ở cửa, nhìn thấy Cố Manh Manh, vẻ mặt có chút kinh ngạc: “Thiếu phu nhân?”
“Hịt”
Có Manh Manh khua khua móng vuốt với anh.
An Luân vội vàng nói gì đó với cấp dưới, rồi đi về phía Cố Manh Manh.
“Thiếu phu nhân, cô đến lúc nào vậy?” Anh nói: “Tại sao tài xế không gọi cho tôi!”
*Ò, tôi đã bảo tài xế đừng gọi điện cho anh.” Cố Manh Manh cong môi nói tiếp: “Dù sao tôi cũng có thẻ, nên không cần phiền toái anh đến đón. Hơn nữa anh cũng rất bận!”
Nghe vậy, An Luân vội vàng nói: “Thiếu phu nhân, cô so với công việc còn quan trọng hơn nhiều!”
“Ha ha ha…”
Nghe vậy, Cố Manh Manh không nhịn được cười: “Thư ký An, anh thật biết nói chuyện!”
An Luân lại trông nghiêm túc.
“Tôi đang nói sự thật!”
Anh trả lời như vậy.
Cố Manh Manh nói: “Được ròi, tôi không đùa với anh nữa, Lục Tư Thần đâu?”
“Lục tổng đang ở trong văn phòng.”
An Luân đáp, định đến gõ cửa.
“Ấy!”
Có Manh Manh lên tiếng ngăn cản.
Cô hỏi: “Bây giờ có ai trong văn phòng của anh ấy không?”
An Luân lắc đầu: “Không có.”
Cố Manh Manh chớp mắt, tiếp tục: “Vậy nếu tôi vào mà không gõ cửa, anh ấy sẽ không tức giận, đâu nhỉ?”
“Cái này…”
An Luân ngập ngừng, không trả lời.
Thành thật mà nói, anh không biết câu trả lời cho câu hỏi này.
“Tôi muốn thử xem!”
Cố Manh Manh nói.
Nói xong, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671612/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.