“Ò, tớ hiểu rồi…”
Sau khi nghe xong, Thẩm Sơ Tuyết đột nhiên hiểu ra: “Ý của cậu là cậu muốn tìm hiểu quá khứ của bố mẹ mình, nhưng chồng cậu không đồng ý, còn ra lệnh cho cậu không được gặp người dì có thể cho cậu câu trả lời đó nữa, phải không?”
Có Manh Manh sững sờ, sau đó gật đầu: “Đúng, cũng gần như vậy!”
Thần Sơ Tuyết cười nói: “Vậy nói cho tớ biết, cậu muốn tớ giúp cậu như thế nào?”
Cố Manh Manh nói: “Tớ muốn cậu gặp người dì đó vào ngày mai thay tớ!”
“Sau đó thì sao?”
Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục nói.
Cố Manh Manh nói: “Ừm, nói rõ sự tình với bà ấy. Cứ nói mấy ngày nay tớ không tiện lắm. Sau này khi nào có thời gian, tớ sẽ gặp riêng bà ấy!”
“Cậu không sợ bị chồng biết sao?”
Thẳm Sơ Tuyết cười nói.
Cố Manh Manh thở dài và nói: “Tớ sợ, nhưng tớ không cam tâm!”
Thần Sơ Tuyết gật đầu: “Được rồi, chuyện này cứ để tớ lo.
Ngày mai đi sao?”
“Ừm, tốt nhất là ngày mail” Cố Manh Manh giải thích: “Bởi vì người dì đó sau này có hẹn lại tớ. Vốn dĩ tớ đồng ý rồi, nhưng vì Lục Tư Thần nên tớ không có đến đó đúng hẹn được. Hơn nữa cũng không dám gọi điện cho bà ấy. Vậy nên…”
“Tớ hiểu rồi!”
Thẳm Sơ Tuyết nhận lời: “Vì cậu hiếm khi nhờ tớ giúp đỡ.
Vậy thì cho dù thế nào tớ cũng sẽ giúp cậu!”
“Cảm ơn cậu!”
Cố Manh Manh rất vui.
Thẩm Sơ Tuyết khua tay: “Này, đừng nói cảm ơn với tớ.
Giữa chúng ta là quan hệ gì chứ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671611/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.