Eo biển Hương Tạ.
Sau khi xe dừng lại, hai cô gái bước vào trong.
Thẩm Sơ Tuyết quan sát xung quanh, không khỏi thốt lên: “Manh Manh, đây là trung tâm thành phố à!”
“Sao vậy?”
Có Manh Manh cảm thấy khó hiểu.
Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Tác đất tắc vàng!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết sờ cằm với vẻ trầm ngâm.
Thật lâu sau, mới nghe cô nói: “Nếu tớ cũng có thể sở hữu một căn nhà ở đây, thì cả đời này cũng sẽ không phải lo lắng gì nữa!”
Cố Manh Manh nghe, gật đầu nói: “Sơ Tuyết, bây giờ cậu hot như vậy, nên”
“No no nol”
Thẩm Sơ Tuyết nghe cô nói vậy thì vội lên tiếng ngắt lời cô, nói: “Trước hết, tớ phải nói rõ ràng, tớ thừa nhận tớ đang rất nỏi tiếng! Thứ hai, tớ phải nói là nổi tiếng nhưng không đồng nghĩa có là tiền! Vì vậy, tuyệt đối đừng nói cái gì mà bảo mình mua nhà ở đây. Mình có thể rất chắc chắn mà nói cho cậu biết. Bây giờ trong thẻ tiết kiệm của mình nhiều lắm chỉ có thể mua được một cái toilet ở đây. Hơn nữa còn là kiểu mini ấy!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài: “Vậy nên, không phải tớ không có tiền, mà là nhà ở đây quá đắt. Nói là tắc đất tắc vàng cũng không quá. À, không đúng, còn đắt hơn tắc đất tắc vàng.”
Cố Manh Manh kéo cô, nói: “Đừng nói nữa, chúng ta vào nhà thôi!”
“Ửm.”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu.
Quản gia đã đợi rất lâu, vừa nhìn thấy hai người họ, lập tức cung kính hỏi: “Thiếu phu nhân, Thẩm tiểu thư,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671607/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.