0 Trên tầng hai, trong phòng ngủ.
Khi Cố Manh Manh mở cửa bước vào, Lục Tư Thần đang cởi áo. Chiếc áo vest màu đen bị anh tuỳ tiện đặt ở bên cạnh. Cúc áo sơ mi trên người cũng đã được cởi ra một nửa, lộ ra khuôn ngực rắn chắc tháp thoáng.
Cố Manh Manh do dự một lúc, sau đó mới chậm chạp hỏi: “Cái đó, có cần giúp không?”
Cô biết rằng Lục Tư Thần vẫn luôn mang theo chủ nghĩa đàn ông. Có những việc rất thích Cố Manh Manh giúp anh.
Ví dụ như thay quần áo giúp anh!
Bên này, mặc dù Lục Tư Thần không trả lời, nhưng bàn tay đang cởi cúc áo đã bỏ xuống.
Thấy vậy, Có Manh Manh cười toe toét mà sáp lại.
Cô đứng trước mặt người đàn ông, dùng hai bàn tay nhỏ nhắn cởi từng cúc áo của anh, ngắng đầu nhìn anh.
“Chồng ơi…”
Cô gọi ngọt ngào.
Lục Tư Thần rũ mắt xuống, nhìn cô không chút biểu cảm, hừ lạnh một tiếng: “Em bây giờ mới nghĩ đến anh là ai?”
Cố Manh Manh bĩu môi nói: “Em luôn biết anh là ai mà. Hì hì. Anh là người chồng yêu quý của em, chồng!” Vừa nói, lại kiếng chân lên, chu miệng nói: “Chồng ơi, hôn!
Lục Tư Thần hát tay cô ra.
Tuy nhiên, giữa chừng, anh đột ngột thay đổi quyét định.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi hồng của cô.
Cố Manh Manh cười toe toét: ‘Không tức giận chứ?”
Lục Tư Thần liếc cô một cái, cười như không cười nói: “Anh có nói vậy sao?”
Có Manh Manh chùng vai.
“Được rồi!”
Cô nói rồi bàn tay nhỏ bé đã cởi chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671608/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.