Chiều tối, Cố Manh Manh bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại khiến cô vô cùng ngạc nhiên.
Đó là từ Thẩm Sơ Tuyết.
Ngay sau khi bắt máy, liền nghe thấy cô nói: “Manh Manh, đoán xem bây giờ tớ đang ở đâu?”
Cố Manh Manh chau mày, vừa nghịch máy tính, vừa trả lời: “m, chẳng lẽ cậu ở trước nhà mình?”
Thẩm Sơ Tuyết ở bên kia rất yên lặng. Vì vậy giọng của cô cũng rất nhỏ.
Chỉ nghe cô đáp: “Tớ về rồi, bây giờ đang ở trong toilet của sân bay.”
“Hả2”
Cố Manh Manh hơi ngắn ra.
Cô dường như không phản ứng lại, không nhịn được hỏi: “Cậu nói cái gì?”
Thảm Sơ Tuyết “ai da” một tiếng, nói thẳng: “Tớ vừa xuống máy bay liền đụng phải giới truyền thông. Những người đó khủng khiếp lắm. Tớ cứ chạy không ngừng. Sau đó, không biết thế nào mà lại hồ đồ chạy vào toilet. Đám phóng viên đó cũng không thấy đâu nữa. Có thể là không đuổi theo kịp!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Tại sao cậu không nói gì2”
Có Manh Manh thở dài, trả lời: “Vậy thì sao? Ý cậu là, cậu muốn tớ đến sân bay đón cậu? Hay là sao?”
Thẩm Sơ Tuyết cười nói: “Nếu cậu cứ muốn tới thì mình miễn cưỡng mà chấp nhận vậy!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẳm Sơ Tuyết than vãn: “Đúng là nỗi tiếng quá thì thị phi nhiều mà. Hết cách, ai bảo chị gần đây hot vậy chứ?”
Cố Manh Manh không khỏi dở khóc dở cười: “Cậu có thể đừng tự luyên như vậy được không?”
Thẩm Sơ Tuyết ngây thơ hỏi: “Có sao? Tại sao tớ không biết?”
Cố Manh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671606/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.