*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lục Tư Thần nhìn cô.
Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, nói: “Em là người của anh.
Trên người em có chỗ nào thay đổi anh đều biết rõ!”
Cố Manh Manh *à” một tiếng.
Cô giống như không tin: “Lợi hại vậy?”
Lục Tư Thần đưa tay bóp má cô, nói tiếp: “Vậy nên sau này đừng có nói dối anh, nêu không…” Giọng điệu trở nên nguy hiểm.
Cố Manh Manh nhanh chóng gật đầu.
“Ừ ừ ừ, em biết rồi!”
“Hừm.”
Lục Tư Thần vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô, rất hài lòng.
Lúc này, Tô Mẫn Mẫn đi rồi quay lại.
Chỉ nhìn thấy cô cười rạng rỡ: “Anh hai, Manh Manh, bữa sáng đã xong rồi!”
“Đi nào.”
Lục Tư Thần kéo Cố Manh Manh đứng dậy khỏi ghé sofa.
Cố Manh Manh có chút khó chịu, cái miệng nhỏ nhắn chu cao lên.
Lục Tư Thần nhìn thấy, không khỏi bật cười: “Sao, còn chưa đói?”
Cố Manh Manh lắc đầu.
Lục Tư Thần không nói gì, kéo người đi thẳng vào phòng ăn.
Bữa sáng không phức tạp, cháo rau và màn thầu chấm bơ, tỏa hương thơm thoang thoảng hấp dẫn.
Ngay khi Cố Manh Manh ngồi vào chỗ, Tô Mẫn Mẫn đã ân cần đưa cho cô một bát cháo và nói: “Manh Manh, cậu đã vắt vả rồi. Ăn nhiều chút, ăn nhiều chút!”
Cố Manh Manh vẫn còn ghi thù đấy.
Chỉ là ngại Lục Tư Thần cũng có ở đây, cô mới không phát tiết, lẳng lặng gắp một cái màn thầu nhỏ, cho vào miệng, cắn một cái.
“Ăn ngon
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671603/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.