*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giọng anh rất nguy hiểm: “Cô nói cái gì?”
“Em sai rồi!”
Thấy vậy, Có Manh Manh đã ngay lập tức nhận lỗi.
Lục Tư Thần hừ lạnh một tiếng, vươn tay nhéo cằm của cô.
Anh gần như nhả ra từng chữ: “Nếu như anh đã nói là không có gì thì là không có gì. Em không được phép chât vân, bởi vì anh không cân thiết phải nói dôi em, nhớ: chưa?”
Hừ, bá đạo quá!
Cố Manh Manh thầm mắng nhưng vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn.
“Biết rồi.”
Cô nhẹ nhàng gật đầu.
Lục Tư Thần buông cô ra, nói tiếp: “Bella tìm em?”
“Đúng!”
Có Manh Manh tiếp tục gật đầu.
Lục Tư Thần nhìn cô: “Nói với em những gì?”
Có Manh Manh trả lời: “Bella nói gần đây cô tham gia một cuộc thi và đang thiếu người mẫu. Cô nghĩ đi nghĩ lại thì thấy em là người phù hợp nên cô đến hỏi em có thời gian không. Có đồng ý giúp cô việc này không?”
Lục Tư Thần nhướng mày.
Anh hứng thú hỏi: “Vậy thì em trả lời thế nào?”
Có Manh Manh cười, trả lời: “Em đã nói là em không biết.
Việc này tùy thuộc vào việc anh có đồng ý hay không!”
“Hửm?”
Lục Tư Thần nghe vậy không khỏi cong môi: “Tại sao anh phải đồng ý?”
Có Manh Manh rất muồn lườm một cái.
Tuy nhiên, vì đối tượng là Lục Tư Thần, cô lại phải nhịn.
Cô đáp: “Bởi vì bây giờ anh là người giám hộ của em, nếu anh không đông ý, cho dù em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671604/chuong-222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.