Sau khi Lục Tư Thần nghe xong những lời này, biểu tình trên mặt rốt cục có chút buông lỏng.
Anh nghéo môi một cái, thanh âm nhàn nhạt: “Hừ, nói cái gì?”
Cố Manh Manh cắn môi dưới, chớp một đôi mắt to, dáng dấp rất dí dỏm nhìn anh.
“Anh muốn biết sao?”
Cô cố ý bán cái nút.
Lục Tư Thần không nói chuyện, bàn tay to véo nhẹ hông của cô.
Cố Manh Manh sợ nhất là nhột, lúc này xoay đứng người dậy, vừa cười, vừa luôn miệng nói: “Em nói, em nói, hi hi hi, anh đừng có cào anh…”
Lục Tư Thần đình chỉ động tác.
Anh khẽ vuốt càm, vẫn ung dung đợi cô gái nói.
“Anh đây là xấu lắm nha…”
Có Manh Manh quắn quéo, nhỏ giọng lẫm bẩm.
Lục Tư Thần cau mày: “Em nói cái gì? Lớn tiếng chút!”
Có Manh Manh thẳng người cái, luôn miệng nói: “À, là như vậy, em ngày hôm qua nằm mơ tới anh, sau đó… À, sáng nay Mẫn Mẫn nói với em, tối hôm qua lúc em ngủ, vẫn ôm cô ấy kêu tên của anh, nhưng lại, còn…”
“Nói nhanh!”
Lục Tư Thần thúc giục.
Cố Manh Manh nuốt nước miếng, giả bộ ra một bộ rất ngượng ngùng, nói rằng: “Còn kêu cô ấy hôn em…”
Lục Tư Thần: “…”
Cố Manh Manh chui vào trong ngực anh, thanh âm nhu nhu: “Hừ, anh đừng chê cười…”
Lục Tư Thần không cười.
Anh giơ tay vỗ vỗ lưng của cô, thanh âm dịu xuống: “Hôm qua mơ tới anh…”
“Đúng vậy…”
Cố Manh Manh ở trong ngực của anh gật đầu.
Lục Tư Thần tiếp tục nói: “Mơ tới anh làm cái gì?”
THỨ.
Có Manh Manh kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671602/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.