“À, anh tới rồi!”
Cố Manh Manh sau khi nhìn thấy Lục Tư Thần xuất hiện, mặt liền nở một nụ cười.
Nhưng mà Lục Tư Thần lại không có bất kỳ thái độ đón chào nào.
Anh ấy đang quan sát Hứa Tân Dịch,lạnh lẽo nhếch mép cười, giống như gió lạnh trên đỉnh núi tuyết, lạnh thấu xương thấu tủy.
Hứa Tân Dịch không khỏi run rầy.
Hắn liền buông tay ra, sắc mặt có chút sợ hãi.
Cố Manh Manh lại không chú ý tới điều này, cô lại quay đầu nhìn về phía Hứa Tân Dịch, giọng điệu nhẹ nhàng tiếp tục nói: “Hứa Tân Dịch, cậu cũng đừng lo lắng quá nhiều, Sơ Tuyết lựa chọn nghỉ học là có nguyên nhân, nhưng cũng không phải vì chuyện không tốt, ừm, dù sao bây giờ tớ cũng không thể nói, nhưng không bao lâu nữa, cậu sẽ biết. “
“Thật sao?”
Hứa Tân Dịch nhìn cô.
“Đương nhiên, tớ lừa cậu làm cái gì?” Cố Manh Manh đáp.
Hứa Tân Dịch không cam lòng: “Cậu tiết lộ cho tớ một chút được không? “
Cố Manh Manh đang định trả lời thì có một giọng nam trầm trầm chen vào: “Manh Manh, lên xe!”
Cố Manh Manh đáp lại: “Được, lên liền đây! “
Nói xong, lúc này cô đi lại mở cửa xe.
Cô đang chuẩn bị khom lưng ngồi vào, giọng Hứa Tân Dịch truyền đến: “Sơ Tuyết có phải có bạn trai không? “
Cố Manh Manh dừng lại.
Cô quay đầu nhìn về phía Hứa Tân Dịch, thở dài: “Yên tâm đi, cậu ấy vẫn chưa có. “
Hứa Tân Dịch thở phào nhẹ nhõm.
“Tạm biệt!”
Cố Manh Manh mỉm cười với anh, ngồi vào trong xe.
Chẳng bao lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671521/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.