Thảm Sơ Tuyết vội vàng lên tiếng cắt ngang lời nói của cô: “Manh Manh, cậu nghĩ tớ là người nào? Tớ có phải là loại người đó không? “
Cố Manh Manh bĩu môi: “Vậy rốt cuộc là chuyện gì vậy? “
Thảm Sơ Tuyết vừa xoa cằm vừa nhớ lại rồi nói: “Nó là một chuyện tốt ngoài ý muốn, tớ vốn muốn đi tiếp rượu, kết quả lại đi nhầm phòng, sau đó liền gặp đại kim chủ. Ha ha, có thể anh ấy cảm thấy tớ quá xinh đẹp đi, vì thế bỗng nhiên có ý nghĩ là đại mỹ nữ thanh trần thoát tục như tớ, nếu như không thể chạm tới, vậy quả thực chính là hỗ thẹn với người đời!”
“Qet”
Cố Manh Manh làm ra vẻ buồn nôn.
Cô nói: “Thẩm Sơ Tuyết, tớ chỉ mới ăn xong, làm phiền cậu nói chuyện chính được không hả?” “
“Ha ha ha…”
Thẩm Sơ Tuyết cười to.
Cố Manh Manh nhìn bộ dạng như của cô, không thể làm gì được.
Cô tiếp tục nói: “Sơ Tuyết, cậu đừng vòng vo nữa, trực tiếp nói đi, giữa cậu và đại kim chủ kia là sao? Ừm, cậu cũng đừng cảm thấy ngại, nếu như có gì cần giúp, chỉ cần nói một tiếng, tớ lập tức đi tìm Lục Tư Thần! “
“Tớ không sao.”
Thẩm Sơ Tuyết lắc đầu.
Cô tiếp tục trả lời: “Nói đúng ra, mối quan hệ của tớ với đại kim chủ này có thể nói là một mối quan hệ công việc, anh ấy tài trợ cho tớ tiền, sau đó tớ lại đóng phim cho anh ấy để kiếm tiền, đơn giản như vậy thôi! “
“Thật không?”
Cố Manh Manh nhíu mày.
Cô suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671520/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.