Lúc ăn cơm tối, Có Manh Manh rốt cục cũng nhìn thấy ông nội của Lục gia trong truyền thuyết.
Có chút khác so với tưởng tượng của cô, lão gia tử tuổi đã lớn, nhưng một chút cũng không lộ ra vẻ già nua, tỉnh thần phấn chấn, mặt đầy hồng quang, nhát là đôi mắt sắc bén kia, bởi vì trải qua nhiều tang thương, cho nên hiểu rõ tất cả.
Lúc ông nhìn thấy Cố Manh Manh, thái độ trên mặt rất vô cảm, quan sát cô liền nói: “Đây là cô con gái nhỏ của Cố gia? Đúng là người cũng như cái tên.
Cố Manh Manh xấu hỗ.
Cô quay đầu nhìn Lục Tư Thần, không rõ tại sao lão gia tử lại nói người cô như cái tên.
Ngược lại, ánh mắt Lục Tư Thần rất cưng chiều.
Anh giơ tay xoa xoa cái đầu nhỏ bé của cô gái, cười liền nói: “Không sao, ông đang khen cô bộ dạng đáng yêu! “
Lão gia tử: “…”
Lục Tiểu Tứ: “…”
Tô Mẫn Mẫn buồn bực: “Anh hai, như vậy cũng được hả? “
Lục Tư Thần bộ dạng như không có gì: “Thế nào, có ý kiến Sao? “
: Tô Mân Mẫn cười: “Ha ha, không có ý kiên, đương nhiên không có ý kiến, đây là quyền tự do của anh, tôi cũng chỉ đưa ra cái nhìn của tôi thôi, ạnh đừng để ý tới! Anh đừng để ý tới.”
Lục Tư Thần không để ý tới cô.
Tô Mẫn Mẫn có chút xáu hồ, yên lặng bĩu môi.
Đúng là Cố Manh Manh rất muốn giúp cô giải vây, nhưng tình huống hiện tại khác với hôm trước, có thêm ông nội, cô có chút sợ hãi, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671522/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.