Lục Tư Thần nhìn chằm chằm cô, mỉm cười hỏi.
Hai tay Cố Manh Manh ôm chặt cỗ anh, nhắm mắt gật đầu: “Sợ, anh mau thả tôi xuống. “
“Sợ cái gì?”
Lục Tư Thần không để ý tới cảm xúc của cô, ngược lại còn cười nói: “Sợ thì ôm chặt tôi, nếu không…” Nói đến đây, anh làm bộ muốn buông tay ra.
Cố Manh Manh thét chói tai, cả người dính chặt vào người anh.
Lục Tư Thần cúi đầu cười, con tim khẽ rung động.
Thế nhưng, Cố Manh Manh lại bị dọa cho sắp khóc.
“Được rồi được rồi, sao lại nhát gan như vậy chứ?”
Lục Tư Thần thấy vậy liền thu tay vào, nhẹ nhàng ôm người từ trên cao xuống, đặt trên mặt đất.
Hai chân Cố Manh Manh vừa chạm lên mặt đất, cô nhịn không được liền giơ nắm đấm với anh, thở phào: “Lục Tư Thần, sao anh lại tệ như vậy hả, may mà tôi còn tưởng anh…” nói tới đây, cô lại đột nhiên dừng lại.
“Tưởng tôi làm gì?”
CHƯƠNG 134: Khắc Cốt Ghi Tâm &): Lục Tư Thần nhíu mày, nhìn chăm chăm cô.
“Hù!”
Cố Manh Manh quay đầu đi.
“Manh Manh?”
Lục Tư Thần đưa tay ôm lấy mặt cô, đôi mắt thâm thúy, sâu thẳm như vũ trụ không nhìn thấy kết điểm.
Anh liền dỗ ngọt: “Ngoan ngoan, nói tiếp đi.” “
“Tôi không nói nữa!”
Cố Manh Manh vẻ mặt kiêu ngạo.
Lục Tư Thần khom lưng, tỏ vẻ muốn hôn cô.
Nhưng đúng lúc này, giọng nói của Triệu Giai Đồng bỗng nhiên truyền tới: “Manh Manh…”
Cố Manh Manh giật mình, vội vàng đưa tay đẩy Lục Tư Thần ra, vừa quay đầu nhìn qua, vừa đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671516/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.