Chẳng bao lâu sạu tất cả món tráng miệng còn lại cũng đều đã xong, Cố Manh Manh và Triệu Giai Đồng đặt tất cả các món lên bàn, sau đó họ gọi mọi người nếm thử.
Nhưng mà không ai dám thử chúng.
Triệu Giai Đồng kéo ống tay áo của cô, và nói nhỏ: “Họ có vẻ rất sợ chú của cậu…”
Cố Manh Manh chợt nhận ra.
Cô nhìn người đàn ông ngồi trên ghế, nhoẻn miệng cười rồi nói: “Anh ăn no chưa?”
Lục Tư Thần đang nhìn điện thoại, nghe cô nói anh ngẳng đầu nhìn cô, khẽ cau mày:”Hả?”
Cố Manh Manh gợi ý: “Đêm nay có trăng, sân thượng tầng hai rất thích hợp để ngắm cảnh!”
Lục Tư Thần thở lạnh một tiếng: “Bên ngoài gió đêm lớn như vậy, có phải muốn tôi cảm lạnh không?”
Cố Manh Manh: “…”
Đúng lúc, Triệu Giai Đồng nói: “Anh Lục, anh hiểu nhầm ý của Manh Manh rồi, thật ra cô ấy có chuyện muốn nói riêng với anh!”
Lục Tư Thần nhướng mày, rồi nheo lại chỉ vào Cố Manh Manh: “Cô có chuyện riêng muốn nói?”
Cố Manh Manh rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thuận theo, cô mỉm cười khô khan: “Haha, đúng vậy, tôi có chuyện riêng muốn nói với anh.”
“Được.”
Lục Tư Thần đứng dậy và khỏi chỗ ngồi của mình.
Anh khẽ gật đầu nói: “Đi thôi, lên lầu hai đi.”
Nói xong, anh đi lên lầu.
Cố Manh Manh thấy anh rời đi, cô ấy liền nhìn Triệu Giai Đồng cay đắng:”Giai Đồng, tớ không có bất kỳ chuyện gì để nói với anh ấy, tớ phải làm gì bây giờ? Để tớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671515/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.