Lúc Lục Tư Thần lái xe đến nhà hàng, Cố Manh Manh và Triệu Giai Đồng đang đứng ở ven đường nói chuyện phiếm, hai cô gái dường như rất hòa hợp, nói cười vui vẻ.
Lục Tư Thần dừng xe thể thao ở ven đường, sau đó chậm rãi hạ cửa số xe xuống.
Cố Manh Manh vừa thấy anh, nhất thời mặt mày liền vô cùng hớn hở.
“Lục Tư Thần!”
Cô nhảy đến bên cạnh chiếc xe với sự vui sướng.
Lục Tư Thần mỉm cười: “Chơi vui không? “
“Có có!”
Cố Manh Manh gật đầu.
Lúc này, giọng nói của Triệu Giai Đồng truyền đến: “Chào chú, chúng ta đã gặp nhau, cháu là Triệu Giai Đồng.”
Chú?
Lục Tư Thần nhíu mày, cũng không thích cách xưng hô này.
“Hả, chuyện đó…” Cố Manh Manh đúng lúc mở miệng: “Anh, anh ăn cơm tối chưa? “
Lục Tư Thần liếc cô một cái, giọng điệu cực kỳ nhạt nhẽo: “Chưa ăn. “
Cố Manh Manh bĩu môi: “Vậy anh phải làm sao bây giờ…”
Lục Tư Thần còn chưa kịp nói chuyện, giọng nói của Triệu Giai Đồng lại truyền đến: “Trong nhà hàng có rất nhiều món ăn ngon, hai người vào thử xem sao? “
Cố Manh Manh nghe vậy, vội vàng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, tầng trên cùng của trung tâm thương mại có nhiều đồ ăn, Lục Tư Thần, anh muốn đi xem chứ? “
Lục Tư Thần cúi đầu nhìn đồng hồ, đáp: “Không cần,đợi lát nữa tôi còn có chút việc.” Dừng một chút, anh lại nhìn về phía Cố Manh Manh, tiếp tục nói: “Các cô còn có kế hoạch gì nữa không? “
Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn Triệu Giai Đồng, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671504/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.