Bữa cơm này, nhất định ăn không ngon.
Cố Manh Manh cúi đầu, cơ bản cũng không muốn nói gì, hơn nữa khẩu vị cũng không tốt lắm, ngày thường cô thích ăn salad trái cây, hôm nay cô ngay cả nhìn cũng không nhìn tới, nếu không phải Lục Tư Thần nhắc nhở cô, chỉ sợ cô sẽ cúi đầu cắt bít tết mãi.
“Hai người có phải cãi nhau không?”
Lúc này, Bella bỗng nhiên mở miệng nói một câu.
Cố Manh Manh nghe vậy, không khỏi sửng sờ, theo bản năng ngắng đầu nhìn Lục Tư Thần, hai mắt long lanh, giống như một con thỏ nhỏ.
Lục Tư Thần nhìn bộ dạng này của cô, cả trái tim đều mềm nhữn.
Anh đưa tay xoa xoa mái tóc của cô, mỉm cười nói: “Cô nói với Bella xem chúng ta có cãi nhau không?”
Cố Manh Manh lắc đầu.
Cô chu chu miệng, giọng nói mềm mại: “Không. “
Từ đầu đến cuối, cô không nhìn vào Bella.
Lục Tư Thần trong mắt đầy cưng chiều: “Tiếp tục ăn đi. “
“Ừm!”
Cố Manh Manh gật đầu, cúi đầu tiếp tục cắt bít tết.
Động tác của cô có chút vụng về, Lục Tư Thần vốn là muốn giúp cô, nhưng bị từ chối.
Động tác cắt bít tết của Cố Manh Manh dùng sức rất nhiều, hình như là coi nó là cái gì khác.
Bella mỉm cười hoàn toàn kín kẽ.
Cô mỉm cười và nói: “Manh Manh thực sự là một cô bé đáng yêu!”“
Cố Manh Manh nghe xong rất buồn bực.
Cô không thích đáng yêu, mắc mớ gì tới cô!
Sau bữa cơm, Bella lấy cớ rời đi trước, Lục Tư Thần dẫn Cố Manh Manh đến công viên gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671505/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.