Trong nháy mắt đã tới mùa thu.
Trong phòng ngủ, Cố Manh Manh vừa mới mặc quần jean vào, bên ngoài có tiếng gõ cửa, kèm theo giọng nói của quản gia: “Cô chủ, ngài có điện thoại.”
Cố Manh Manh ngạc nhiên:” Điện thoại của tôi? Hả, ai vậy?”
“Đầu dây bên kia nói là bạn của ngài.”
Quản gia đáp.
Cố Manh Manh đi về phía cửa.
Quản gia đứng ở cửa, đưa cho cô chiếc điện thoại và nói: “Bữa trưa đã chuẩn bị xong, nói chuyện điện thoại xong ngài có thể xuống ăn cơm.”
“Được.”
Cố Manh Manh gật đầu.
Sau khi người quản gia đi khỏi, cô đưa điện thoại lên tai nói: “Xin chào? “
Trong điện thoại, một giọng nữ truyền đến:”Manh Manh, tớ là Triệu Giai Đồng, cậu đang làm gì vậy?”
“Triệu Giai Đồng?”
Cố Manh Manh nghe xong liền trả lời:”Tại sao là cậu?”, lúc nói xong lời này, cô cảm thấy mình không tốt, lại nói tiếp:”À, ý của tớ là, tớ không nghĩ là cậu sẽ gọi điện thoại cho tớ. Nhưng mà, sao cậu lại biết số điện thoại này?”
“Chỉ cần tớ muốn thì tớ luôn tìm được cách liên lạc với cậu.”
Triệu Giai Đồng nói tiếp: “Hôm nay trời đẹp, cậu có hẹn với ai không?”
“Không có.”
Cố Manh Manh đáp.
Triệu Giai Đồng có vẻ rất vui:” Ò, không có hẹn à, vậy hẹn với tớ đi, ngày hôm nay rất thích hợp để đi dạo phố, cậu đi không?”
“À, chuyện này…”
Cố Manh Manh hơi do dự.
Thành thật mà nói, quan hệ của cô ấy với Triệu Gia Đồng chỉ có thể coi là bình thường, trong lớp cũng chẳng nói được mấy câu, nhưng bây giờ đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-cung-chieu-nhe-mot-chut/1671503/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.