Im lặng mấy giây, cô gật đầu.
"Có đôi khi có được thì phải có mất, cô cần phải chuẩn bị tâm lý vững vàng..."
Cô cũng đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, cô biết Lê Minh Thành không phải là người đàn ông bình thường. Dựa vào điều kiện của cô muốn gả cho một người đàn ông cũng không khó, nhưng quan trọng là cô muốn mình gả đi được nở mày nở mặt.
Cô muốn tất cả mọi người chế giễu cô không thể gả đi phải mở mắt mà nhìn, Dương Ngọc Nhã cô cũng có ngày nở mày nở mặt.
Nhìn đồng hồ, vậy mà đã qua mười một giờ, cô thở ra hơi lạnh: "Được rồi, tôi phải
mau về nhà, anh còn chuyện gì muốn nói không?"
Cô lo lắng nhìn chằm chằm vào Lê Minh Thành, chân bắt đầu di chuyển.
"Không có, tôi đưa cô về." Chưa chờ cô đồng ý, anh đã bước đi trước.
"Sao muốn đưa tôi về? Anh muốn xem tôi làm trò cười đúng không?"
Dương Ngọc Nhã đuổi kịp bước chân của anh, cảnh giác hỏi, Lê Minh Thành cười: "Cô có trò cười gì để cho tôi nhìn à?"
Cô buồn bã cúi đầu xuống: "Lúc này, có lẽ cửa nhà tôi đã bị khóa trái rồi..."
Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của Dương Ngọc Nhã, cô đoán đúng hoàn toàn. Cô đứng trước cửa nhà mình, dù xoay chìa khóa vài lần cũng không thể đẩy cánh cửa chết tiệt kia ra được.
"Trần Thu Liên thật sự khóa trái cửa rồi!" Cô tức giận giậm chân.
"Trần Thu Liên là ai?" Lê Minh Thành nghi hoặc hỏi.
"Mẹ tôi."
"Mẹ cô mà sao cô lại gọi thẳng tên bà ấy?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223020/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.