Hai ngày ròng rã, Lê Minh Thành vẫn luôn nhớ tới câu nói kia của Dương Ngọc
Nhã, không phải vì không vui vẻ, mà là hi vọng hạnh phúc hơn.
Chẳng lẽ đối với cô niềm vui chỉ đơn giản như thế thôi sao? Ừm... Anh cười, đơn giản thì tốt, anh cũng thích người phụ nữ đơn giản.
"Buổi tối có rảnh không? Cùng đi ăn một bữa cơm được không?" Mặt trời vừa lặn về phía tây, anh gọi điện thoại cho Dương Ngọc Nhã.
"Xin lỗi... Tối nay ông chủ của chúng tôi mời cơm, tôi không thể không đi. Anh cũng là ông chủ, anh hiểu mà."
"..." Anh im lặng cười: "Được rồi, tôi hiểu, hẹn lần sau"
Trong Club Leo Night, trong phòng số một, Lê Minh Thành nhìn chằm chằm vào bên trái trán của Lâm Anh Phong, nhìn với vẻ sợ hãi, hồi lâu sau mới hỏi: "Tinh Tinh đánh à?"
"Ngoại trừ con cọp cái kia thì còn ai dám đánh em chứ!"
Phụt... Ngồi phía bên phải, Phan Anh Vũ vừa uống hớp rượu suýt nữa phun ra ngoài, anh ta ho khan vài tiếng trêu chọc, nói: "Tôi nói cậu đó, sao cứ luôn bị phụ nữ đánh vậy hả?"
"Phan Anh Vũ, cậu bớt chế con mẹ nó giễu đi, nhìn cậu da mịn thịt mềm, cũng là tướng bị đánh trong tương lai đó!"
"Thôi đi, đừng nghĩ rằng ai cũng giống như cậu, tôi nhắm hai mắt lại cũng tỉnh táo hơn lúc cậu mở mắt. Lúc trước tôi đã khuyên rồi mà cậu không nghe, sống chết..."
"Được rồi" Lê Minh Thành cắt ngang lời của Phan Anh Vũ: "Đừng kích động cậu ấy nữa"
Lâm Anh Phong bị kích động, anh ta tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223019/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.