Lê Minh Thành cau mày, ngay lập tức rút một điếu thuốc ra đầy tự nhiên: “Cô lo lắng nhiều rồi, tôi có mấy căn biệt thự riêng, sau khi kết hôn sẽ không sống cùng gia đình”
Dương Ngọc Nhã nhìn chằm chằm anh trầm ngâm, cô vẫn luôn cảm thấy, anh hẳn là một người đàn ông quen thói xấu lâu nay.
Một người hút thuốc phì phèo, người còn lại quan sát lặng lẽ, khi hút xong một điếu, Lê Minh Thành phá vỡ sự im lặng: “Nhìn đủ chưa? Đừng hoài nghi lời tôi nói, tôi không bao giờ nói dối phụ nữ”
Cô vội vàng cúi đầu xuống, lắc tay lúng túng: “Vậy tôi về nhà trước, tạm biệt”
“Đợi một chút” Lê Minh Thành nắm lấy cánh tay cô: “Tôi vẫn chưa nói xong, tạm biệt cái gì?”
“Không phải đã nói xong rồi sao?” Cô quay đầu lại đầy nghi ngờ.
“Tôi đã đưa ra lời giải thích tương ứng với những rắc rối của cô, nhưng cô vẫn không có thái độ gì, có phải vẫn tiếp tục với đề nghị trước đó hay không?”
“Tôi không nuốt lời ý chính là tiếp tục.”
Lê Minh Thành cười nói: “Được, ba ngày sau tôi sẽ thông báo công khai chuyện kết hôn, sau đó quyết định ngày lành tôi sẽ liên lạc với cô.”
“Được.” Dương Ngọc Nhã gật đầu, trong lòng thoáng một nỗi buồn man mác, xem ra cả cuộc đời này của cô đã được định trước là sẽ không hạnh phúc, kết hôn không có tình yêu giống như sương mù buổi sáng, cho dù bạn có cố gắng như thế nào cũng không bao giờ nhìn rõ phía trước...
Mọi thứ đều có những thứ nó cần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223018/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.