Hai người nhìn nhau không ai bảo ai cười lớn.
Hà Uyên đứng ở khoảng cách ngoài trăm mét nhìn Minh Thành và một người phụ nữ xa lạ nói chuyện rất vui vẻ, tức khắc hai mắt cô ta bừng bừng lên ngọn lửa giận dữ. Anh chưa từng cười với cô ta như vậy.
Cô ta bước về phía anh kiên quyết không chút do dự, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm đầy nghi ngờ của Dương Ngọc Nhã, cô ta nhẹ giọng nói: “Minh Thành, anh có thể qua bên này nói chuyện một chút không?”
“Có chuyện gì sao?” Giọng nói của Lê Minh Thành lạnh lùng, trong mắt có chút chán ghét.
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện, ở đây không tiện”
Hà Uyên kiềm chế cơn tức giận của mình, thái độ của anh đối với cô ta từ trước
đến giờ chỉ như vậy.
Lê Minh Thành cau mày, đứng dậy đi cùng cô ta đến cửa sau của sảnh tiệc, Hà Uyên xoay người, quay đầu lại nhìn.
Bỗng chốc Dương Ngọc Nhã cảm thấy sự căm hận sâu đậm trong mắt cô ta.
Khu vườn sau của khách sạn ít khi có người đặt chân đến, có vài cây phượng vĩ đan chéo nhau, trong vườn các loại hoa tươi đua nhau nở rộ, trong đêm tối, những đóa hoa nở rộ mê hoặc đến mê hồn, làn gió thổi vị vu, cành lá đung đưa xào xạc, hương hoa ngào ngạt vấn vương ở đầu mũi.
“Cô muốn nói cái gì?” Anh quay lưng về phía Hà Uyên, lạnh lùng nói.
“Người phụ nữ đó là ai?”
"Sẽ là người kết hôn với tôi.”
Lê Minh Thành không giấu giếm điều gì, anh quay người lại, nhấn mạnh thêm: “Bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223017/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.