"Những người thích dùng tiền để giải quyết vấn đề không nhất thiết phải giàu và cũng có thể họ thích hào phóng như vậy."
Ha ha... Dương Ngọc Nhã thưởng thức sự thẳng thắn của anh, cười thoải mái.
Xe đậu ở khách sạn nổi tiếng nhất Đà Nẵng, nhìn thấy trước cửa toàn siêu xe nhãn hiệu nổi tiếng, tâm trạng vừa mới buông lỏng của cô lại bắt đầu căng thẳng.
“Có phải là một bữa tiệc rất long trọng không?” Cô đứng bên phải Lê Minh Thành, cảm giác căng thẳng ngày càng mãnh liệt, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đến. một nơi như vậy.
“Chỉ là tụ tập cùng mấy người bạn thôi, đừng căng thẳng" Lê Minh Thành trấn an CÔ.
Tới cửa phòng tiệc của khách sạn, đang định mở cửa thì Dương Ngọc Nhã dừng lại, thấp giọng nói: "Anh vào trước đi”
"Vì sao?” Lê Minh Thành nghi hoặc nhíu mày.
Cô vỗ ngực, không che giấu chút nào nói: "Tôi có chút hồi hộp” "Cô sợ?”.
"Ừ" Cô nặng nề gật đầu.
"Sợ cái gì?”
"Sợ người khác hỏi chúng ta quen nhau như thế nào?
Lê Minh Thành nhìn chằm chằm vào đôi mắt ranh ma của Dương Ngọc Nhã, không khỏi có cái nhìn mới về cô, có lẽ cô cũng không giống vẻ ngoài mặc người chém giết của mình.
“Vào đi” Anh cười đầy ẩn ý đẩy cửa phòng tiệc ra.
"Anh Minh Thành.." Dương Ngọc Nhã còn chưa kịp phản ứng, một cơ thể mềm nhũn đã vụt qua trước mặt cô lao vào ôm lấy Lê Minh Thành.
“Anh Thành." Một tiếng gọi thâm tình cất lên cùng với bước chân uyển chuyển của một người phụ nữ xinh đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223016/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.