"Được." Cô hài lòng gật đầu, không có người phụ nữ nào không thích biển cả...
Đi theo anh vào cửa lớn của biệt thự, cô đứng trước cửa im lặng quan sát. Trong biệt thự có vẻ xa hoa, màn cửa màu lam nhạt, giấy dán tường màu trắng, phòng khách bày một bộ ghế sô pha màu xám tro, mỗi đồ dùng trong nhà đều sạch sẽ giống như đồ triển lãm trong bảo tàng.
"Vào đi." Anh ngoắc tay với cô.
"Tôi ở phòng nào?"
Lê Minh Thành rót cho cô ly nước trái cây, nghi hoặc hỏi: "Muốn đi ngủ ngay bây giờ sao?"
"Chứ còn muốn làm gì nữa?" Lời vừa ra khỏi miệng, cô lập tức cảm thấy không ổn: "Anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là..."
"Tôi biết." Anh cắt ngang lời cô: "Đừng căng thẳng, tôi sẽ không làm gì cô đâu."
Cảm giác bị anh nhìn thấu, Dương Ngọc Nhã ngượng ngùng đi đến ngồi lên ghế sô pha. Từ bây giờ, cô phải học cách làm quen với nơi này, bao gồm cả anh.
"Vì sao lúc nãy cố không gọi cửa?" Lê Minh Thành ngồi lên ghế sa lon đối diện cô, trong tay cầm lon bia.
"Kêu cũng vô dụng thôi" Cô thở dài bất đắc dĩ: "Mẹ tôi sẽ không mở cửa cho tôi."
"Vậy ba cô đâu?" Anh uống một hớp bia, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Dương Ngọc Nhã mệt mỏi dựa vào ghế sô pha: "Đi đánh bạc".
"Trong nhà còn ai khác không?" Lê Minh Thành lại hỏi.
"Còn có một đứa em hai mươi ba tuổi, là tên lưu manh" Cô không hề giấu giếm mà nói thẳng với anh, dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ biết.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-bat-vo/223021/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.