Thờ thẫn một hồi cô đi đến nhà lúc nào không hay, cả đoạn đường này là do cô cuốc bộ về.
Về đến trời cũng nhập nhòe tối, vào nhà mở đèn lên cô liền hốt hoảng.
Tôn Yên Thần âm trầm ngồi ở đó, quanh người anh hiện lên cảm giác áp bách khó gần.
hôm nay sao anh về sớm vậy?
"Làm sao nhìn thấy tôi không vui à? đi gặp tình nhần về nên nhìn thấy tôi chột dạ sao?"
Nhìn thấy sự hốt hoảng trong mắt cô anh liền châm chọc.
"Không có, em là về nhà một tí" Cô cụp mi xuống, anh lúc nào cũng vậy, đều nghĩ xấu về cô,
" Mong là vậy" Nói là mong muốn như âm sắc của anh thập phần mỉa mai.
Anh vốn đã biết cô đi đâu làm gì, cũng biết vì sao cô lại về đó
Nghĩ đến nhà họ Phương kia anh nở nụ cười khinh thường, chán ghét.
Cái tên Phương Minh Chính này cũng thật biết lợi dụng anh, luôn muốn anh rót tiền vào cái hố rỗng đó.
Rót tiền vào như vậy cứ như vứt tiền qua cửa sổ có lỗ mà không có lời.
Nếu không vì Linh Linh có lẽ anh đã để công ty đó tự sinh tự diệt lâu rồi,
Bây giờ anh chỉ muốn chơi đùa một chút họ đã chịu không nổi cuống cuồng gọi Phương Tiểu Anh về đó.
Ha, họ lại đề cao Phương Tiểu Anh quá rồi, lại nghĩ cô có thể giúp họ sao?
"Đi làm cơm, tôi đói" thấy Phương Tiểu Anh đứng đó buồn rầu anh có chút khó chịu.
Không hiểu sao từ hôm ăn qua cơm của cô, Tôn Yên Thần lại cảm thấy rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233187/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.