Hầu hạ anh, Phương Tiểu Anh biết cái từ hầu hạ này không phải là châm trà rót nước cho anh, mà là cái phương diện kia,
"Làm sao, không biết hầu hạ à?" thấy cô cứ như pho tượng cứng nhắt ngồi ở đó khiến Tôn Yên Thần buồn bực, kèm chút khinh bạc
Anh đã nói rõ như vậy rồi còn không biết sao? Rõ ràng là biết chẳng quá là cô có tỏ thanh thuần, anh lại ghét nhất thái độ như thể,
Giả tạo!
Chỉ là anh không nghĩ đến một cô gái nhỏ chưa từng nguyện ý làm loại chuyện đó, chưa từng cảm nhận được sự tốt đẹp của nó sẽ có bao nhiêu sợ hãi, bao nhiêu run rẩy trước lại mệnh lệnh tàn ác của anh.
Mà Tiểu Anh lại là cô gái nhỏ đó... đối với "hầu hạ" cô chỉ cảm nhận được đau đớn từ thể xác đến tinh thần.
"Em đi châm thêm trà cho anh" Cô không dám đối mặt, thôi thì cô cứ giả vờ đi, giả vờ không biết anh nói gì.
Tiểu Anh muốn đứng lên nhưng mà tay anh như cái khóa, khóa cô lại.
"Lại còn muốn chơi đùa với tôi à? cho cô một cơ hội cô còn không biết trân trọng" Âm sắc anh thiếu kiên nhẫn, chân dài hữu lực muốn đứng lên.
Thấy Tôn Yên Thần muốn bỏ đi, Tiểu Anh hoảng loạng, cái này cô sai rồi, nếu anh thật sự bỏ đi thì không được đâu.
Xoay người áp môi mềm mại của cô lên đôi môi lạnh của anh, bắt đầu hôn,
Nói một tiếng hôn thật ra là cắn, cô ở trên môi anh cắn qua cắn lại, không chút kĩ thuật, đây là lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006762/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.