Nhận mệnh xong Phương Tiểu Anh cũng ra về, nếu còn ở đây cô nhất định sẽ bật khóc.
Chỉ là ra đến cổng mẹ nuôi cũng đi theo thì thầm vào tai cô cái gì đó làm cho cô hốt hoảng mở to mắt khó tin nhìn mẹ của mình.
Bà vậy mà lại dùng ông nội ra uy hiếp cô, bà nói nếu cô mà không làm cho Yên Thần chịu giúp Phương thị thì bà sẽ ngưng cung cấp thuốc cho ông khiến ông về với đất trời.
Phương Tiểu Anh chỉ dám run run gật đầu tiếp nhận, trong tâm sinh ra sợ hãi lại chút ít chán ghét.
Cô chán ghét chính mình ghét cái sự yếu đuối này, nhưng làm sao mới được đây, quả đúng như lời mẹ cô nói cô vô dụng.
Mà ở đây chỉ có ông nội hết lòng thương cô, cũng chính là ông nhặt cô về nuôi, cô làm sao có thể để cho ông ra đi như vậy.
Thế nên cái nhiệm vụ được giao này bằng mọi cách cô đều phải làm cho bằng được.
Lại nghĩ đến mẹ nuôi, lúc trước bà cũng không có như vậy, lúc Tiểu Anh ốm sẽ chăm sóc cô, lúc cô đói sẽ làm đồ ăn cho cô ăn, bình thường cũng sẽ mua quần quáo cho cô, sẽ yêu thương cô như con của bà.
Nhưng từ khi Linh Linh được sinh ra đứa con tạm bợ này liền bị bà ném đi một bên, tuy không yêu thương nhưng cũng không ghét bỏ cô như bây giờ.
Chỉ là không biết tại sao từ lúc ông nội ngã bệnh bà lại xem cô như kẻ thù, ra sức chửi mắng đánh đập.
Có lẽ trước giờ ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233186/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.