Giống như phát hiện ra sự bối rối của Phương Tiểu Anh, tay Tôn Yên Thần trên eo cô siết chặt hơn một chút.
Cái này thật sự có tác dụng với cô, có thể khiến cô bình tâm hơn.
Trấn an lại bản thân, cô cùng anh đi vào buổi tiệc.
Một nhân vật như Tôn Yên Thần đi đến đâu đều được mọi người tiếp đón, vì họ biết anh rất mạnh.
Mà trong thương trường nhất định phải tạo mối quan hệ thực tốt với kẻ mạnh.
Từ lúc vào đây Phương Tiểu Anh không đếm được hết bao nhiêu người đã đến mời rượu anh.
Đấy, vừa mới có người rời đi lại có tiến đến
"Tôn tổng, lâu rồi không gặp" một người đàn ông phong độ không kém Yên Thần đi đến chỗ hai người họ.
"Hà tổng, lâu rồi không gặp" Tôn Yên Thần cũng theo lẽ thường trả lời vị Hà tổng này, miệng mang theo nụ cười công nghiệp, rất đẹp trai.
"Vị này là?" ánh mắt anh ta quét qua Phương Tiểu Anh
"Vợ tôi, Phương Tiểu Anh" Tôn Yên Thần nhẹ nhàng nói bâng qua.
Một câu nhẹ nhàng như vậy đã đủ làm cho người phụ nữ bên cạnh anh đỏ mắt, cảm giác được anh thừa nhận là vợ, thật hạnh phúc.
"Chào anh, tôi là Phương Tiểu Anh" cô cũng lịch sự chào hỏi anh ta
"Cái này, Tôn phu nhân có thể cho tôi mượn Tôn tổng một chút được không?" Anh ta mở miệng nhẹ nhành hỏi ý cô
Chỉ là hỏi cho có lệ thôi, người ta đã hỏi như thế thì làm sao cô từ chối đây.
Cũng bất đắc dĩ cười dịu dàng lên tiếng
"À, được" Thật ra Tiểu Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233177/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.