Cô cứ ngồi đó mặc cho người ta tô tô vẽ vẽ lên mặt của mình.
Cứ vậy mà qua 3 tiếng đồng hồ việc trang điểm cùng thay lễ phục cũng xong.
Tiểu Anh quả thật là một viên ngọc, chỉ cần qua tay của các nghệ nhân cô liền tỏa sáng lấp lánh.
Cô thờ thẫn nhìn mình trong gương, tự hỏi đây là mình sao.
Khuôn mặt xinh đẹp được tỉ mỉ trang điểm hết sức tinh xảo.
Đôi mắt bồ câu to tròn lấp lánh nhẹ nhàng chớp, để lộ ra hàng lông mi dài như thác cong vuốt, cái mũi nhỏ cao thanh tú, đôi môi mọng nước đỏ hồng như đang khiêu khích người nhìn, gọi mời người đến thưởng thức.
Tóc được búi cao gọn gàng chỉ để vài sợi tóc mái tùy tiện rơi làm cho cô thêm phần dịu dàng.
Cái váy cô mặc rất đẹp rất quyến rũ nhưng mà cũng táo bạo quá rồi, nhìn qua một cái liền có thể thấy hết cảnh xuân.
Lấp ló đôi gò bồng trắng nõn đẩy đà, chân váy xẻ cao lộ ra đôi chân dài miên man, mà xẻ cao quá cảm giác giống như có thể thấy được cặp mông căng tròn.
Nhìn đến đây cô thực sự bối rối, cái này trước đây cô đều mặc đồ bảo thủ, kính cổng cao tường, hôm nay lại mặc loại quần áo này khiến cô không khỏi hoảng hốt.
Cô lúng túng nhìn lại nhân viên, nở nụ cười ngượng ngùng
" Tôi muốn đổi váy, có được không?"
Trên mặt nhân viên cũng lộ vẻ khó xử
" Thật xin lỗi, Tôn phu nhân, cái váy này là do Tôn tổng phân phó"
"Tôi biết rồi"
"Vâng"
Thì ra là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233176/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.