"cốc cốc cốc" Cửa phòng làm việc của Tôn Yên Thần truyền đến 3 tiếng gõ đều đặn, anh cũng không có ngẩng đầu lên, lãnh đạm nói
"Vào đi".
Dương Hiển mở cửa bước vào, anh là trợ lý riêng của Yên Thần, là người anh ta tin tưởng.
" Có việc gì báo cáo đi".
" Về chuyện của Phương tiểu thư, đã tra ra được cô ấy đang ở nước X".
Từ lúc bất đầu tới giờ anh không có ngước mặt lên nhìn lấy một cái vậy mà vừa nghe câu này liền kích động nhìn Dương Hiển, thăm dò
"Chưa biết được vị trí chính xác?"
"Vâng, đã cử người qua đó, ngày đêm tìm kiếm"
"Ừm, tìm được liền báo tôi" nói câu này trong mắt anh có thất vọng cùng lo lắng
Một lần nữa anh cúi mặt xuống nhìn đống văn kiện kia,
" còn gì nữa không?"
"Bên phía Thương thị vừa gửi thư mời đến, muốn mời anh đến đó dự tiệc" Vừa nói Dương Hiển đẩy đến một cái thiệp mời sang trọng
Tôn Yên Thần cũng không có nhìn qua tấm thiệp đó, lạnh nhạt lên tiếng
" Tôi biết rồi, cậu không còn gì nữa thì ra ngoài đi"
" Vâng"
Dương Hiển vừa đi ra ngoài Tôn Yên Thần liền thẩn thờ nhìn bức ảnh để trên bàn.
Trong bức ảnh một cô gái xinh đẹp nắm tay chàng trai đứng giữa đồng cỏ xanh mướt ngây ngô cười, tay anh vô thức vuốt lên bức ảnh.
Vệt ấm áp trên mắt anh rơi lên sợi dây chuyền màu lục bảo.
Trên mặt hiện lên vẻ buồn rầu, là anh vô năng không cách nào tìm cô về được.
Vợ của anh đáng lý ra phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233175/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.