Nghĩ đến đây người đàn ông liền nở nụ cười lưu manh.
Hắn rời khỏi người con gái dưới thân, chạy đến chỗ Phương Tiểu Anh nắm lấy cánh tay của cô mạnh mẽ kéo.
Giọng nói tà mị vang lên giữa đêm
"Cô gái nhỏ à, phá chuyện tốt của tôi rồi còn muốn chạy? Cái này hời cho cô quá rồi nha"
Tiểu Anh nghe thấy đứng hình nhìn lại cái tay bị kéo của mình, không xong rồi có phải là anh ta muốn giết người diệt khẩu không?
Tuy là cô sống không tốt nhưng vẫn còn yêu đời lắm, mà cái chỗ này hắn không dám làm bậy bạ đâu ha?
Suy cho cùng cô vẫn nên giải thích với hắn thì hơn
"Tôi không cố ý, tôi chỉ là.. chỉ là vô tình đi qua đây thôi, anh cứ xem tôi như là không khí đi"
Cô cố kéo cánh tay đang bị nắm của mình ra khỏi tay người đàn ông, nhưng mà hình như cô càng kéo thì hắn lại nắm càng chặt.
"Tôi cứ không thích xem cô là không khí thì sao?" hắn bá đạo nói
Cảm ngận được sự bá khí của hắn trong đầu Tiểu Anh thở dài một hơi "Cái tên này sao mà cứng đầu quá vậy?"
"Cô gái của anh còn ở chỗ kia kìa, anh cứ vậy mà bỏ đi, cô ấy sẽ buồn lắm đó" Cô vẫn muốn khuyên nhủ hắn
Tay cô chỉ chỉ về chỗ hắn và giai nhân của ân ái lúc nãy, thật sự ở đó cô gái kia vẫn nhìn châm châm hai người.
Cô nghĩ câu này sẽ có hiệu nghiệm đi, ai lại bỏ mặc bạn gái của mình đến dằn co với một người lạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/233178/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.