Đạp xe một lúc đôi trai xinh gái đẹp kia cũng đã về đến Tôn gia.
Trước mắt họ hiện ra một căn biệt thự đồ sộ cực độ hào nhoáng, căn biệt thự tráng lệ, sân vườn rộng lớn, cái cổng thôi đã cao muốn trọc trời, bên hai cánh cửa còn có vệ sĩ đứng canh.
Nhị Thành hít sâu một cái, cậu cũng không phải lần đầu nhìn thấy căn biệt thự này nhưng lần nào nhìn thấy cậu cũng choáng ngộp trước sự xa hoa của nó.
Nhà cậu cũng không phải nghèo nhưng để so với nhà họ Tôn thì chắc chắn là kém một khoảng rất xa, cậu còn lo cậu môn không đăng hộ không đối với Tiểu Bảo như vậy sau này làm sao có thể cưới cô đây.
Nhưng cậu nhất định sẽ cố gắng phấn đấu, cậu nhất định sẽ cho Tiểu Bảo một cuộc sống thật tốt.
Nhị Thành nghiên người hạ chân chống để Tiểu Bảo xuống xe, tay cậu vẫn luôn nắm tay Tiểu Bảo đến bây giờ cũng chưa từng buông.
"Đến nơi rồi tớ không sợ té nữa đâu" Tiểu Bảo ngượng ngùng khẽ nói, tay trong tay Nhị Thành nhẹ kéo ra.
"À" Nhị Thành liền buông tay cô ra cảm giác ấm áp rời đi cậu có chút luyến tiếc, cậu thật mong có thể nắm tay cô mãi như vậy.
"Tớ vào nhà, tạm biệt cậu" Tiểu Bảo xoay người muốn rời đi.
"Đợi tớ một tí" Nhị Thành có chút gấp gọi cô lại, tay cậu đưa lấy trong túi ra một cái kẹp hình con gấu
"Cái này tặng cậu"
Tiểu Bảo xoay đầu lại nhìn thấy cái kẹp trong tay Nhị Thành liền nhoẻn miệng ngại ngùng cười, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006853/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.