"Nước tớ đâu, cậu còn không đưa đây tớ khát chết đó" Nhị Thành chân dài chạy nhanh vài bước đã đến chỗ Tiểu Bảo hờn hờn dỗi dỗi chìa tay ra nhận nước nhưng mà cái này ai mà không biết được là cậu đang muốn bắt chuyện với con gái nhà người ta.
"Tưởng cậu không cần chứ" Tiểu Bảo nhìn qua cậu, đưa ra chai nước suối, cậu liền nhận lấy một hơi uống hơn nữa chai bộ dạng đúng là giống như sắp chết khát.
Cô cũng không hiểu cái cậu này, rõ ràng nhà không thiếu tiền, chỗ bán nước lại gần sân bóng nhưng ngày nào cũng không muốn mua, phải để cô đem nước tới cho uống mới uống.
Mà cô chỉ là khó hiểu, được đem nước đến cho cậu cô cũng rất vui còn có thể gặp cậu còn có thể cùng nhau về.
"Ực ực" Không để ý một lúc, Nhị Thành đã nhanh chóng uống hết một chai nước, đưa tay hướng cô lấy thêm một chai, tiếp tục uống.
Cậu hoạt động nhiều người lại to, lúc này đang rất cần nước a.
Uống xong cậu thở dài thõa mãn đóng nắp chai nước lại đưa qua cho Tiểu Bảo nhét vào balo
"Nước cậu mua ở đâu làm sao mà ngọt vậy?" Cậu nhíu mày tuấn tú khẽ hỏi
"Đều giống bình thường mà, tớ mua ở căn tin" Tiểu Bảo cũng thật lòng trả lời
"A, vậy chắc là vì người đưa nước rồi" Cậu cười đầy ẩn ý mắt ôn nhu hướng qua cô
"Tớ đâu có bỏ thêm đường đâu?" Tiểu Bảo lại giống như ngốc ngốc nhíu mày khó hiểu
Nụ cười trên môi Nhị Thành liền cứng lại, đây là cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006852/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.