Nhị Thành bên này cũng tung tăng vui vẻ bước vào nhà, xuân tình phơi phới quanh người cậu đều mang theo hào quang của tình yêu.
Mà cái hào quanh này cũng làm chói mắt cặp vợ chồng trung niên ngồi ở kia.
"Vợ à anh bị tình yêu soi đến chói mắt rồi, em nhìn xem có hư mắt anh luôn rồi không?" Giọng trầm ấm của người đàn ông vang lên, đưa mắt cho người phụ nữ kế bên xem.
Người phụ nữ khẽ cười đánh vai chồng mình một cái
"Ông lớn rồi cứ thích chọc con"
"Ai bảo ánh sáng tình yêu của con trai ta lớn quá làm gì, con nói xem ba nói có đúng không con trai"
Nhị Thành bị kêu đến liền ngại ngùng sau đó lại biến thành thẹn, cậu lại lộ liễu như vậy sao?
"Ba à.."
"Haha, ngày nào con cũng là bộ dạng như vậy, bao giờ dẫn bạn gái về ra mắt đôi vợ chồng già này đây"
Ông cười ra tiếng, nụ cười yêu thương của người ba, con trai của ông lớn thật rồi biết yêu rồi, lần nào về nhà cũng vui vẻ tung tăng, ông nhìn liền biết cái sự vui vẻ này từ đâu mà ra năm đó ổng cũng như vậy, say đắm người con gái của đời mình.
"Bọn con vẫn..vẫn chưa phải người yêu của nhau" Nhị Thành gãi đầu nói roc cho ba cậu biết
"Xem ra con chẳng có bản lĩnh gì, thua ta một khoảng rất xa đó" Ba Thàng dựa người vào ghế tay vuốt vuốt cằm ánh mắt trêu ghẹo nhìn cậu
Mẹ Thành ngồi kế bên nhéo ông một cái
"Ông tưởng ai cũng mặt dày như ông sao 14 tuổi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006854/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.