Tôn Yên Thần nói rất nhỏ nhẹ, giọng nói ôn tồn dễ nghe thì thầm bên tai Tiểu Anh, càng nói tâm anh càng yếu đuối, yếu đuối đến nổi rơi lệ trong vai cô.
Gục mặt trên vai cô, tay lại ôm cô thêm chặt.
Tiểu Anh cảm thấy trên vai mình ẩm ướt, anh khóc sao? Chưa bao giờ cô thấy anh rơi nước mắt vì ai, mà người mạnh mẽ cao ngạo như anh làm sao lại rơi lệ, phải đau lòng thế nào? Mấy giọt nước mắt này của anh làm tim cô run rẩy một trận. Tâm cô cũng sinh đau, trong đầu vẫn luôn nghĩ về câu chuyện của "hai đứa trẻ" kia.
Năm đó cứu cậu trong tâm cô cũng có loại ấm áp, trước giờ cô vẫn luôn cô đơn, được người ta hứa hẹn, được người ta yêu thương trong phút chốc cô đã động tâm với cậu bé đó.
Cô liền quyết định đợi cậu, nhưng suy cho cùng đó chỉ là một chút rung động đầu đời của trẻ con thôi, cô đợi lâu lâu thật, cậu cũng không có xuất hiện, cô trụ không nổi đem lòng yêu Tôn Yên Thần, yêu một lần này như thế lại khiến cô trầm luân suốt một đời.
Mà nhân sinh lại quá nhiều cái lạ thường, giống như sự trùng hợp Tôn Yên Thần là cậu bé năm đó.
Còn anh thì lại nhận nhầm Phương Linh Linh thành cô nên yêu cô ta.
Vậy nếu anh biết cô bé đó là cô liệu anh có yêu cô không?
Nhưng bây giờ nhận đúng hay nhận sai có còn quan trọng nữa sao? Hiện thực chính là hiện thực, trái tim của cô chính là bị cái sự nhầm lẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006834/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.