Lúc trước anh nhận được tin tức cô ở cùng người đàn ông khác anh tức giận đến phát điên, mà cũng vì cái sự tức giận đó làm cho mờ cả lý trí, không cho người điều tra mà cứ một mực kết tội cô.
Sau đó vài ngày anh bình tâm suy nghĩ, cho người đi điều tra thì phát hiện cái tên nam nhân kia không biết vì cái gì mà chết rồi, khi chết cũng rất khó coi, cái bộ phận kia của hắn ta đứt lìa, tay chân đều bị bẻ gảy, kẻ có thể tàn độc ra tay như vậy lại không để lại dấu vết gì thì cả thành phố này chỉ có một mình anh và tên họ Thương kia.
Khả năng Thương Thụy Mặc biết rõ sự thật, nhưng anh lại không muốn hỏi hắn.
Anh không cần biết chân tướng, hiện tại nếu có ai hỏi anh có tin tưởng cái tin tức năm đó nữa không? anh nhất định sẽ đấm chết kẻ dám hỏi câu đó, anh sẽ không cho ai có ý nghĩ Tiểu Anh của anh làm ra loại chuyện đó.
Không nghĩ đến nó nữa, anh bây giờ việc cầm làm là cầu tình với cô, cơ hội nói chuyện với cô anh mấy lần mới có chứ?
"Em đừng như vậy? đừng ly hôn đơn phương gì gì đó, chúng ta cùng nhau chung sống có được không?"
Tiểu Anh nhẹ cười nhìn anh, nụ cười rất nhẹ nhàng nhưng lời nói lại đạp anh một cước
"Anh đừng có nằm mơ nữa, cả đời này Phương Tiểu Anh tôi sẽ không một lần nữa mà ngu muội yêu anh"
"Mà anh cũng đừng có quên anh vẫn còn một Phương Linh Linh ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006833/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.