Cô liền lạnh lùng rút tay ra, nước bọt của anh còn dính lên đó bóng lóng.
Tiểu Anh đứng lên nhìn anh lạnh lùng cất tiếng
"Anh tự thu dọn xong rồi, đi về đi"
"Anh biết rồi" Tôn Yên Thần khép nép nói, vô thức nhìn vào tay mình cảm giác trống trơn khiến anh đau lòng, anh chỉ mới nắm tay cô được một chút thôi, cô đã lạnh lùng giữ khoảng cách với anh như vậy.
Tiểu Anh không quan tâm anh cất bước đi ra chỗ Tiểu Bảo dịu dàng lên tiếng
"Mình tiếp tục tắm nha"
"Dạ"
Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu không quên ngó lại Tôn Yên Thần đang loay hoay phía sau, ai da con đường truy thuê này của baba xem ra dài hơn bé tưởng.
Cùng Tiểu Bảo đi vào phòng tắm, vừa tắm cho Tiểu Bảo, Tiểu Anh lại bất giác nghĩ chuyện lúc nãy.
Cô không nên như vậy, cô đừng nên một lần nữa mà ngu muội, trái tim này của cô từng vì anh mà khiến nó đau đến không ra hình dạng, bây giờ chỉ mới lành lặn chút ít, cô không thể khiến nó đau nữa, không thể.
"Mẹ ơi, nước tràn rồi" Tiểu Bảo non nớt cất tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Tiểu Anh, khiến cô hoàng thần lại.
"À, mẹ biết rồi" Tiểu Anh khóa lại vòi nước sau đó dịu dàng tắm cho Tiểu Bảo hoàn toàn không nghĩ đến chuyện kia nữa.
Tôn Yên Thần ngoài này dọn xong đống vỡ nát kia cũng không vội về ngồi ở phòng khách đợi cô, ánh mắt thủy chung dán chặt lên cửa phòng tắm chờ đợi.
Anh cũng không biết một lúc nữa Tiểu Anh và Tiểu Bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006832/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.