Lương Minh Thành cũng nhìn sang, trên mặt hiện lên một vẻ bối rối.
Lần này xong rồi. Muốn giấu cũng không giấu nổi.
Người phụ nữ này thật đúng là làm cho người chán ghét. Cậu nghĩ nghĩ mà trợn mắt giận dữ nhìn Huỳnh Cẩn Mai.
Sắc mặt Lâm Thành Nhân tái nhợt, nheo mắt lại nhìn
Lương Minh Thành một cái, xông vào đập tay lên đàn piano.
"Ong" Phím đàn phát ra tiếng thảm thiết chói tai.
Lưu Họa Y hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhất thời không
biết làm sao.
Lâm Thành Nhân...
"Cô đang làm cái gì?" Anh u ám hỏi.
"Tôi..." Lưu Họa Y vừa định nói chuyện, đã nhìn thấy Huỳnh Cấn Mai từ bên ngoài chạy vào.
Ba người nhìn nhau.
"Hai người...?" Lưu Họa Y đứng lên, nhìn hai người mà không thể tin nổi.
Huỳnh Cẩn Mai ở cùng Lâm Thành Nhân.
Bỗng nhiên cô nở nụ cười, chẳng trách ngày đó cô cảm thấy tấm thẻ mà Huỳnh Cấn Mai quẹt nhìn quen mất như vậy. Đó không phải là tấm thẻ Lâm Thành Nhân cho mình sao?
"Tôi đang làm cái gì?" Lưu Họa Y cười khổ.
"Tôi bị anh ép làm việc, tôi đang làm cái gì sao? Anh hỏi tôi câu này mà không biết xấu hổ à Lâm Thành Nhân? Nếu như không có anh, gia đình tôi sẽ tan nát sao? Đến bây giờ sẽ rơi vào tình trạng không còn gì cả sao?"
Lâm Thành Nhân nhíu mày, nhìn đám người xung quanh vây xem, bắt lấy tay cô "Về với tôi."
"Buông tay ra.
"Người anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359424/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.