Anh thật sự đã trúng độc của người phụ nữ đó rồi.
Lưu Họa Y đến nhà hàng làm việc như thường lệ.
(
Lương Minh Thành cũng không biết thích thú gì, mà lần nào cũng chuẩn bị quần áo cho cô, hơn nữa còn là loại trang phục không lưu hành hàng ngày, giá cả không hề thấp.
Lưu Họa Y thay quần áo xong, thì bĩu môi, mặc dù đẹp mắt thật đấy, nhưng mà cũng đắt đỏ quá rồi? Anh ta có tiền thì thà ném cho mình còn hơn.
Dù rằng nghĩ thế, nhưng trong lòng, Lưu Họa Y vẫn rất biết ơn Lương Minh Thành.
Anh ta là người thông minh, không bao giờ hỏi mình vì sao phải đi làm, cũng không nói với Lưu Thành Nhân và Lưu Thành Công khi cô không có mặt.
Hai người họ chung sống rất thuận hòa với mối quan hệ là ông chủ với nhân viên, hơn nữa, thỉnh thoảng còn đùa nhau đôi chút.
Lưu Họa Y ngồi trước dương cầm, động tác ngón tay
ondong
càng thành thạo, thì âm thanh phát ra càng lúc càng nhanh.
Tiết tấu vui mừng, tiếng đàn êm tai, thế nên nhờ có âm nhạc tuyệt vời của Lưu Họa Y, gần đây, Lương Minh Thành còn kiếm được nhiều gấp đôi tháng trước.
Lưu Họa Y rùng mình, điều cô không chịu được nhất chính là chàng trai gian manh kia dùng cặp mắt tình tứ chăm chú nhìn mình.
“Cô gái à, hôm nay có thể thêm một giờ không?" Lương Minh Thành nhoài người trên chiếc dương cầm, cười lấy lòng.
Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359423/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.