Sắc mặt Lưu Họa Y tái nhợt như màn sương ban
Lâm Thành Nhân nhìn Lương Minh Thành đang đứng bên cạnh, không muốn tình cảnh trở nên khó coi hơn, lạnh lùng nói: “ Cô cùng tôi trở về."
“Tôi không về.” Lưu Họa Y phản bác, dùng ánh mắt giễu cợt nhìn anh và Huỳnh Cẩn Mai.
“Lưu Họa Y. Cô đừng có không biết xấu hổ như vậy.
“Lâm Thành Nhân ai không biết xấu hổ còn chưa biết đâu?"
Khuôn mặt cô lạnh lẽo như một tảng băng.
“Huỳnh Cẩn Mai, tôi không trách cô, có điều cô có biết bây giờ tôi cảm thấy như thế nào không? Huỳnh Cẩn Mai tôi đã từng xem cô là người bạn tốt nhất, nhưng hôm nay cô lại ngủ với chồng tôi. Điều khiến tôi đau đớn nhất không phải anh ta lăng nhăng bên ngoài, mà là sự phản bội của
cô."
Nước mắt Huỳnh Cấn Mai không ngừng rơi, khóc tỉ tê " Tớ..."
“Cô không cần nói gì cả. Từ nay về sau Lưu Họa Y tôi không có người bạn này nữa. Quan hệ của chúng ta một đao chấm dứt từ đây.
Sau này cô đi cầu độc mộc của cô, tôi đi đường quan dương của tôi.
“Tôi nói đủ rồi cô nghe thấy chưa? Lưu Họa Y. Chuyện này không liên quan gì đến cô ấy, cô theo tôi trở về trước đã."
“Tôi nói rồi tôi sẽ không trở về, anh đi đi. Anh đưa cô ta đi đi. Nhân lúc tôi còn chưa cảm thấy buồn nôn, mau cút đi."
“Cô...."
“Thành Nhân, đừng nói nữa, chúng ta đi thôi.” Huỳnh Cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359425/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.